Nhanh chậm Thứ tư, 01/05/2013 6:29 GMT+7

Siêu nhân đời thực phát ra điện, chạy như máy

Khác với người thường, "siêu nhân" có khả năng đặc biệt đến khó tin.
Click để đọc tiếp

1. Người phát ra điện

Ông Ma Xiangang, đến từ thành phố Đại Khánh, tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc có thể thắp sáng bóng đèn nhờ năng lượng từ đôi bàn tay, điều chỉnh dòng điện hay có thể chạm tay trần vào dòng điện 220V mà không bị làm sao.

Chuyện shock sieu-nhan-doi-thuc-phat-ra-dien-chay-nhu-may-news

Ông Ma Xiangang

Ông Ma cho biết mình bỗng phát hiện ra khả năng phát ra điện cách đây 21 năm. Trong một lần đang xem phim với vợ, chiếc tivi bỗng nhiên bị tắt ngóm. Ông Ma thấy một sợi dây điện bên ngoài bị đứt, không chần chừ, ông dùng tay trần để kiểm tra và nối lại đoạn dây bị đứt mà không cảm thấy có dòng điện nào chạy trong cơ thể. Kể từ đó, ông nhận thấy cơ thể mình miễn nhiễm với dòng điện và dường như ông càng tràn trề năng lượng hơn.

Dần dần, ông Ma trở nên nghiện chạm tay vào dòng điện. Tuy nhiên, ông cũng có thể kiểm soát được dòng điện áp truyền vào cơ thể mình. Ông Ma còn sử dụng khả năng đặc biệt của mình để tiến hành trị liệu mát-xa thấu nhiệt cho người khác.

Qua các phân tích, các chuyên gia đã phát hiện ra khả năng của ông Ma xuất phát từ đôi bàn tay của ông. Da bàn tay của ông Ma thô ráp và khô hơn bình thường, vì vậy nó có chức năng như một đôi găng tay cách điện. Dòng điện đi vào cơ thể ông Ma chỉ có 6 miliampe, trong khi giới hạn an toàn cho người bình thường là 8 - 10 miliampe.

Tuy nhiên, các chuyên gia cũng không thể khẳng định được khả năng của ông Ma sẽ kéo dài đến bao giờ. Vì vậy, họ cũng đưa ra cảnh báo với ông khi ông thường xuyên chạm tay vào dòng điện.

Ngoài ông Ma ra, trên thế giới còn xuất hiện rất nhiều những trường hợp khác có khả năng phát ra điện như ông Jose Rafael Marquez Ayala đến từ Puerto Rico; anh Hoàng Ngọc Hùng ở tỉnh Nghệ An, Việt Nam; hay ông Slavisa Pajkic ở thành phố Pozarevac, Serbia...

2. Người chạy như cái máy

Chuyện shock sieu-nhan-doi-thuc-phat-ra-dien-chay-nhu-may-news

Dean Karnazes là một vận động viên điền kinh người Mỹ có sức khỏe dẻo dai đến lạ thường. Anh có thể chạy 350 dặm liên tục trong 3 ngày đêm không ngủ và chỉ mang theo pizza để cầm hơi dọc đường.

Và mới đây là thử thách 50 quãng chạy tại 50 bang trong 50 ngày liên tiếp. Karnazes có thể chạy liên tiếp không ngừng nghỉ như một cái máy mà không cảm thấy mệt mỏi.

Bí mật về sức khỏe dẻo dai của Karnazes đã được khám phá sau một cuộc xét nghiệm nho nhỏ. Các chuyên gia cho biết, dựa vào chỉ số CPK đo được trong máu, người ta sẽ xác định được cơ thể có bị hao tốn nhiều năng lượng hay không. Chỉ số CPK của một vận động viên thông thường sau 1 quãng chạy là 2.400, trong khi CPK của Karnazes chỉ có 447 sau... 25 quãng chạy liên tiếp.

Các xét nghiệm cũng cho thấy cơ bắp của anh cũng ít bị căng thẳng hơn so với người thường. Chúng đã quen thuộc với cường độ luyện tập không ngừng nghỉ của Karnazes. Ngoài ra, lượng máu lưu thông trong hệ thống tuần hoàn của Karnazes cũng nhiều hơn so với người bình thường vì vậy anh cũng bị mất nước lâu hơn. Chính vì cơ thể khác thường của mình, mà Karnazes được mệnh danh là "chiếc máy chạy" của thế giới.

3. Người có tài sao chép tuyệt đỉnh

Chuyện shock sieu-nhan-doi-thuc-phat-ra-dien-chay-nhu-may-news

Stephen Wiltshire, 39 tuổi, là một họa sỹ kiến trúc người Anh. Anh được chẩn đoán mắc căn bệnh tự kỷ nhưng lại có khả năng sao chép lại những cảnh quan chỉ sau duy nhất một lần nhìn thấy và vẽ lại bằng... những gì nhớ được.

Điều khiến người ta ngạc nhiên nhất là Wiltshire có thể vẽ lại chính xác quang cảnh một thành phố, từ vị trí của những tòa nhà, cho đến kích cỡ và tỷ lệ phân bố của cả những cánh cửa sổ, cửa ra vào hay cổng vòm... đều được sao chép lại y như cảnh thật.

Đến 5 tuổi, Wiltshire mới biết nói. Và từ đầu tiên mà anh nói chính là "giấy", và từ thứ hai là "bút". Anh đã đi du lịch khắp thế giới suốt 25 năm để vẽ quang cảnh khắp các thành phố.

Lý giải về kỹ năng tuyệt đỉnh của Wiltshire, các chuyên gia cho biết căn bệnh tự kỷ đã cản trở các phần não bộ liên kết xử lý với nhau. Vì vậy, nó khiến não bộ gặp khó khăn trong việc phát hiện và xử lý thông tin. Nhưng chính sự thiếu hụt này lại giúp Wiltshire có được khả năng đặc biệt kia.

Năm 2006, Wiltshire trở thành một thành viên trong Hiệp hội Đế chế Anh chuyên ngành nghệ thuật. Trong cùng năm, anh cũng mở một phòng triển lãm nghệ thuật ở London, Anh.

4. Người băng

Chuyện shock sieu-nhan-doi-thuc-phat-ra-dien-chay-nhu-may-news

Wim Hof, 53 tuổi, người Hà Lan được biết đến với danh hiệu "Người băng". Hof có khả năng chịu lạnh tốt đến nỗi có thể bơi trong hồ băng ở Bắc Cực, hay chỉ mặc chiếc quần đùi và vùi mình trong tuyết mà vẫn không bị giá rét đánh gục vì cơ thể của ông rất hiếm khi bị hạ nhiệt. Suốt hơn 20 năm nay, ông đã thử nghiệm khả năng đặc biệt của mình trong điều kiện thời tiết cực kỳ khắc nghiệt.

Lý giải về khả năng đặc biệt của mình, Hof cho biết ông đã tập thiền. Các nhà khoa học cũng đã khám phá ra rằng Hof có thể tự kiểm soát hệ thống thần kinh và miễn dịch với giá lạnh là do tập trung suy nghĩ và ngồi thiền. Nói một cách cụ thể hơn, Hof có thể tự kiểm soát được giải pháp đối phó với cái lạnh bằng cách tập trung suy nghĩ.

Các nhà khoa học cho rằng trường hợp của ông Hof là rất đặc biệt, không phải ai cũng có thể học tập và làm được theo.

5. Người có phản xạ thần tốc

Chuyện shock sieu-nhan-doi-thuc-phat-ra-dien-chay-nhu-may-news

Isao Machii, người Nhật Bản lại được biết đến với phản xạ thần tốc của một siêu nhân. Anh luôn dùng thanh kiếm katana để thực hiện những thủ thuật tuyệt vời của mình như gọt vỏ táo hay chẻ viên đạn làm đôi.

Mặc dù viên đạn đang bay với tốc độ 50m/giây, thậm chí với mắt thường cũng khó có thể định vị được nhưng Machii lại có thể bắt kịp với tốc độ của nó chỉ bằng một nhát kiếm.

Thực ra, Machii không dùng mắt để nhận biết viên đạn mà anh dùng cảm giác để xác định. Nếu như với người thường, thói quen sẽ mách bảo con người ta phải định trước được hướng đi của vật bằng thị giác của mình. Nhưng điểm khác biệt ở Machii là não bộ của anh nhạy bén đến mức có thể nhận diện được những vật di chuyển cực nhanh, thậm chí mắt thường không thể nhìn thấy. Anh dùng cảm giác để dự đoán hướng đi và đích đến của vật.


Theo Trí Thức Trẻ


Bình luận
Ham Truyện Tranh
Ham Truyện Tranh