Khám phá bí ẩn Thứ 7, 27/04/2013 15:40 GMT+7

Sự thật về xác chết từng bị gạ mua với giá 8 tấn vàng

Xác ướp này có những chuyện phi lý không tưởng tượng nổi mà đến nay giới khoa học chưa thể lý giải được.
Click để đọc tiếp

Điều “nổi tiếng” hơn là việc một nhà khoa học ở Mỹ đích thân tìm đến nghiên cứu, sau đó nằng nặc đòi gia chủ “bán” lại cho mình cái xác khô với giá tương đương gần 8 tấn vàng.

Ngoài ra, theo như lời tiết lộ của gia chủ, người đang canh giữ xác ướp này chính là một bí mật chưa bao giờ được tiết lộ từ trước tới nay: “Xác ướp biết “nói chuyện” với người sống một cách bình thường?!”. PV đã tìm về tận nơi gặp các nhân chứng để làm rõ thực hư.

Chuyện shock su-that-ve-xac-chet-tung-bi-ga-mua-voi-gia-8-tan-vang-news
Nơi đặt xác ướp ông Hạo.

Xác chết 45 năm không phân huỷ

45 năm trôi qua, dư luận đã tô vẽ nhiều câu chuyện li kỳ về xác ướp của ông Đinh Công Hạo, ở xã Phú Thạnh, huyện Phú Tân, An Giang. Xác ướp trên được liệt vào danh sách đặc biệt nhất ở Việt Nam cũng như trên thế giới.

Một bác sĩ người Mỹ bao năm dành công sức nghiên cứu trong giới y khoa, bảo chưa bao giờ ông gặp một trường hợp nào dù đã chết nhưng vẫn rỉ máu đỏ tươi, da dẻ hồng hào như người còn sống.

Đấy là một câu chuyện dài, mà bản thân ông Đinh Công Trí, người đang lưu giữ quan tài chứa thi thể của anh trai mình là Đinh Công Hạo trong nhà cũng hết sức ngạc nhiên mỗi khi kể lại.

Ông Trí là em trai kế và người nắm giữ những bí mật chưa có lời giải thỏa đáng về bộ xác ướp của anh trai mình đã tồn tại gần 45 năm qua. Trong câu chuyện của người đàn ông gần 60 tuổi, thì ông Hạo lúc bé là người rất khôi ngô, tuấn tú.

Cha ông Trí là cụ Đinh Bửu. Cụ Bửu là con một phú gia miệt vườn, nhưng cụ lại ham học hành, rồi thành nhà nho. Trong số 4 chị em, Hạo là người giống cha cả về hình thức, tính cách lẫn tài năng nên trong gia đình ông Hạo luôn được bố cưng chiều.

Thời đó, tất cả những tâm huyết, hy vọng, ông Bửu đều đặt hết vào Hạo với mong muốn sau này, ít nhất Hạo cũng trở thành một người có vai vế trong xã hội.

Tuy nhiên, bao hy vọng chợt vỡ tan khi cậu bé bất ngờ mắc phải căn bệnh lạ khi được khoảng 10 tuổi. Cậu bé tự dưng không ăn ngủ không được, người cứ gầy dần. Gia đình mời hết thầy thuốc Đông y rồi Tây y đến thăm khám nhưng tất cả đều bó tay.

Sức khỏe Hạo ngày càng sa sút. Dù gia đình nhiều năm chạy vạy khắp nơi để cầu thầy, tìm thuốc nhưng cậu vẫn không dứt bệnh. Tuyệt vọng, ông Bửu nhiều đêm chong đèn dầu ngồi cạnh con trai, nước mắt ứa dài, tâm trí hao tổn.

“Bố tôi đã nhiều đêm khóc vì thương anh trai. Ông bỏ ăn, bỏ ngủ, đôi khi ngồi thẫn thờ và ngóng đợi một niềm hy vọng nhỏ nhoi nào đó lóe sáng nhưng tất cả đều rơi dần vào đau đớn”, ông Trí hồi tưởng.

Ngày ông Hạo trút hơi thở cuối cùng lúc đó cũng vừa tròn 17 tuổi và được tổ chức tang lễ, đem an táng tại mảnh ruộng của gia đình cách nhà không xa theo phong tục địa phương. Mọi chuyện sẽ là bình thường nếu như không có sự xuất hiện của một ông thầy lang tình cờ ghé thăm nhà cụ Bửu 4 ngày sau đó.

Ông thầy lang không phải người bản địa, chỉ tình cờ ghé thăm. Bản thân ông Trí không còn nhớ tên tuổi cụ thể, nhưng chỉ thấy sau cuộc gặp gỡ đó, bố mình bắt đầu có nhiều hành động kỳ lạ. Đến sau này, thấy bố mình quyết định tổ chức đào huyệt mộ của Hạo lên thì gia đình mới hay, lời thầy lang phán rằng: “Phải chi tôi đến kịp trong vòng 3 hôm sau khi Hạo mất, đào xác lên thì nhất định tôi sẽ cứu sống được cậu, nhưng đến hôm nay là ngày thứ tư rồi, không còn kịp nữa. Khi hạ huyệt cậu Hạo chưa chết đâu, gia đình có thể đào lên để tỏ tường thực hư”. 

Phần vì nhớ thương con trai da diết, phần vì những lời phán đầy tính huyễn hoặc của một thầy lang chưa hề quen biết nhưng đầy quyết đoán, “thần bí”, ông Bửu sau một đêm thức trắng nghĩ suy đã quyết định quật mộ con để kiểm chứng.

Một số người thì thông cảm với quyết định của ông Bửu. Họ cho rằng, sở dĩ ông có hành động “kỳ quái” ấy cũng chỉ vì quá yêu thương con trai. Và rằng, ông có lý do riêng khi phủ nhận việc làm quái gở của mình.

Sáng sớm hôm sau, hàng chục người thân ra chỗ mộ đất tiến hành khai quật. Dưới những lớp đất nhão nhoét còn vương mùi bùn, đôi bàn tay của ông Bửu từ từ bới từng lớp đất trước ánh mắt sợ hãi của những người thân chứng kiến.

Theo lời ông Trí, việc quật xác anh trai được tiến hành vào những ngày trời nóng nực khủng khiếp nhưng điều lạ lùng là xác lại không hề có mùi tanh hôi, ruồi muỗi không bu vào. Suốt cả tháng trời để xác trong nhà, xong xác anh trai ông vẫn mềm mại, trông như người đang ngủ, đúng như lời phán của ông thầy lang nọ. Ông Bửu đem xác con về nhà để trên ghế bố phủ vải màn lên.

Chuyện shock su-that-ve-xac-chet-tung-bi-ga-mua-voi-gia-8-tan-vang-news
Ông Trí cho biết: “xác rũ” của anh trai biết nói chuyện với người sống và có nhà khoa học từng gạ mua với giá gần 8 tấn vàng.

Cuộc ngã giá bất thành

Tin “xác chết trở về” nhanh chóng lan truyền khắp nơi. Nhiều người biết tin lũ lượt kéo đến xem tận mắt. Thời kỳ trước năm 1975, việc tồn tại một câu chuyện  kỳ lạ, gây xôn xao như thế cũng không thể tránh khỏi tai mắt của nhà chức trách chế độ Sài Gòn cũ.

Chính quyền thời bấy giờ đã cử một đoàn chuyên gia gồm 5 người do một bác sĩ người Mỹ dẫn đầu đến làm rõ, tránh chuyện thị phi. Tuy nhiên, trong suốt một tuần liền mày mò nghiên cứu, dùng đủ các phương pháp y khoa tiên tiến nhất thời bấy giờ của Mỹ, vị bác sĩ này cũng lắc đầu không thể lý giải nổi vì sao lại có thi thể chết đi không bị phân hủy, không bốc mùi hôi thối.

Thậm chí, ông bác sĩ này càng kinh ngạc hơn khi chứng kiến sau 3 tuần lễ, một người anh họ của ông Hạo đã dùng 3 lít nước đổ vào khóe miệng của xác chết nhưng nước lại không tiết ra ngoài. Xác chết không phân hủy là một chuyện lạ, nhưng “xác chết biết uống nước” lại còn lạ lẫm hơn và khiến các chuyên gia y học đau đầu.

Vị bác sĩ người Mỹ sau lần nghiên cứu tìm hiểu bất thành đã đưa ra lời đề nghị “mua” lại xác chết của ông Hạo với giá 2 triệu USD (tương đương với giá trị gần 8 tấn vàng lúc bấy giờ) để mang về Mỹ nghiên cứu.

“Bố tôi từ chối ngay, ông bảo anh Hạo là máu mủ của mình, dù có cả trăm tấn vàng đưa đến cũng không bao giờ bán. Trong suy nghĩ của bố, một ngày nào đó, con trai sẽ sống trở lại vì cơ sở rõ rệt nhất là khi đó các nhà khoa học đã dùng mũi kim chích nhẹ vào tay Hạo, máu vẫn ri rỉ đỏ tươi”, Ông Trí cho biết.

Sau đó, ông Bửu đóng chiếc hòm khác đặt Hạo vào, chờ sau Tết các bác sĩ đến khám lại thêm một lần nữa để làm rõ. Thế nhưng, cũng như lần trước, các nhà khoa học vẫn không đưa ra được lời giải đáp. Họ chỉ có thể đặt tên cho hiện tượng này bằng hai từ “xác rũ”, có nghĩa là chết khô từ từ, đó cũng là lần nghiên cứu cuối cùng của các nhà khoa học.

Không cứu được con, nhưng mong ngày nào cũng được nhìn thấy con, ông Bửu đã thuê người đóng một chiếc áo quan bằng gỗ tốt, rồi đặt xác con vào. Mặt trên quan tài dán một tấm kính dày, chắc chắn để mọi người đều nhìn thấy Hạo.

Bên hông chiếc áo quan, ông Bửu đục mấy lỗ để không khí lưu thông, với mong muốn, nhỡ ra ông Hạo sống dậy thì có không khí mà thở!. Năm 1994, ông Bửu qua đời vì tuổi cao sức yếu. Trước khi nhắm mắt, ông giao nhiệm vụ cai quản ngôi nhà cổ quý giá cho ông Trí và giao luôn nhiệm vụ chăm sóc thi thể của anh trai chu đáo.

Biết “nói chuyện” với… người sống!?

Những năm gần đây, xác ướp này được ông Trí tiết lộ là biết … “nói chuyện” với người sống.“Đây không phải là câu chuyện đầy màu sắc mê tín vì từ trước tới giờ có bao nhiêu khách đến thăm tôi đều luôn khuyến cáo họ, không được thể hiện những trò tâm linh dị quá mức bên thi thể anh trai tôi. Thế nhưng, có một câu chuyện tôi vẫn không thể lý giải nữa là bản thân lại nói chuyện được với… anh Hạo”.

Xung quanh điều này, ông Trí kể ra những điều đầy “bí ẩn” mà chỉ có ông mới biết được hết nguồn cơn của sự việc nói chuyện với  cõi âm như thế nào, tham vấn các ý kiến ra sao. Ông bảo, hàng ngày bản thân mình vẫn lên chỗ gian thờ của anh trai, hai anh em nhìn nhau “nói chuyện” rất bình thường giống như cuộc đối thoại của người trần bằng da bằng thịt.

Đặc biệt, trong cuộc sống đời thường, gia đình có việc dù lớn hay bé, ông đều lên tham khảo “ý kiến” của anh trai và nhờ đưa ra lời khuyên chỉ bảo. Cách đây mấy năm, khi người con trai út chuẩn bị dựng vợ gả chồng, theo lời ông Trí, thì sau lần ra mắt bạn gái của con trai, ông lên chỗ đặt quan tài và di ảnh của anh trai mình, thắp nén hương và ngồi một mình nói chuyện.

Câu chuyện chỉ xoay quanh về việc người con dâu tương lai tính nết ra sao, có phù hợp không, hai đứa có được phép se duyên kết đôi…“Anh trai tôi đồng ý ngay, đồng thời không quên dặn dò dặn tôi và con cháu cố gắng ăn ở phúc đức, đối nhân xử thế ôn hòa với người khác, không được làm chuyện  xằng bậy sẽ có ngày gặp oán”, ông Trí cho hay.

Mặc dù có thể nói chuyện được với… xác ướp của anh trai một cách bình thường, tuy nhiên, ngay bản thân ông Trí lại không thể đoán định được những vận may rủi trong cuộc sống.

Những vụ ốm đau bệnh tật hay những vụ tai nạn của ông và người thân trong gia đình, chưa bao giờ ông được nghe anh trai “báo trước”. “Mấy chuyện này thì chưa bao giờ tôi nghe anh trai nói đến”, ông Trí phân trần.

Khi PV hỏi thêm về ngoài trường hợp ngoài ông Hạo nói chuyện với bản thân em trai ra thì có ai khác có thể “nói chuyện” được với “xác rũ” hay không? Ông Trí phủi tay ngay: “Trong nhà chỉ mình tôi nói chuyện được bất cứ lúc nào, ngoài ra chưa một ai có thể”!?. Theo tìm hiểu của chúng tôi, những cuộc “trò chuyện” giữa ông Trí và anh trai vẫn chỉ nằm ở góc độ một chiều và chưa được kiểm chứng thực hư.

Mang điều này hỏi vợ và cô con dâu thì tất cả đều khẳng định, trước giờ họ chưa một lần chứng kiến cảnh tượng lạ lùng đó bao giờ. Chúng tôi tò mò muốn được xem ông Trí nói chuyện với anh trai như thế nào, ông từ chối: “Cái này không thể làm được, anh trai chỉ nói chuyện khi không có người ngoài thôi”?!




Bình luận
Ham Truyện Tranh
Ham Truyện Tranh