Góc trái tim Thứ tư, 18/11/2015 15:03 GMT+7

Sự vô tâm đáng trách của người con trai khiến anh ta mất mẹ mãi mãi

Cậu thương mẹ và càng hận chính bản thân mình hơn. Vì sự vô tâm của cậu mà mẹ cậu đã không qua khỏi sau ngày hôm đó. Cậu khóc trong đau đớn!
Click để đọc tiếp

Ba cậu mất sớm , một mình mẹ cậu nuôi lớn hai chị em cậu. Trong nhà không có tiền vì thế chị gái phải nghỉ học sớm đi làm thuê đỡ đần cho mẹ. Mẹ cậu dù vất vả, khổ sở thế nào cũng cố gắng cho cậu ăn học tới nơi tới chốn.

Ít lâu sau người chị gái đi lấy chồng, cậu cũng tốt nghiệp đại học và tìm được một công việc tốt ở thành phố. Một vài năm sau cậu cũng lấy vợ và định cư luôn trên thành phố luôn. Nhưng vợ cậu lại không thích mẹ cậu. Nhưng vì cậu là con trai duy nhất trong nhà, việc chăm sóc mẹ già là lẽ đương nhiên. Cuối cùng vợ cậu cũng đồng ý cho cậu đón mẹ lên thành phố chăm sóc.

Chuy?n shock su-vo-tam-dang-trach-cua-nguoi-con-trai-khien-anh-ta-mat-me-mai-mai-news

Cậu thương mẹ và càng trách bản thân mình hơn, vì sự vô tâm của câu mà mất mẹ mãi mãi

Nhưng mẹ cậu ở trên thành phố chẳng được bao lâu liền đòi về quê. Ngày đó là vào mùa đông, tiết trời trở gió rất lạnh, mẹ cậu tuy bệnh nặng nhưng vẫn nhất quyết đòi về cho bằng được. Cậu ngạc nhiên hỏi:

“ Tại sao mẹ không để bệnh đỡ hơn rồi về?”

Mẹ cậu chỉ thều thào nói:

“Mẹ không quen sống nơi thành phố đông người, mẹ sống quen ở quê rồi, giờ chuyển lên đây mẹ không quen.”

Thế rồi mẹ cậu trở về quê sống với vợ chồng cô con gái đầu. Khi đó cậu chẳng nghĩ nhiều để mẹ trở về quê.

 Một năm sau, vợ cậu sinh cho cậu một bé trai. Khi đó cậu nghĩ cả con trai và vợ cậu đều cần có người chăm sóc, mà đợt này cậu lại hay phải đi công tác xa nhà. Nghĩ đi nghĩ lại cậu liền gọi điện cho mẹ lên giúp đỡ.

Người mẹ già vì nhớ con, thương cháu nên bỏ hết việc ở quê để lên với con cháu. Khi gặp mẹ cậu vui mừng khôn xiết vì mẹ đã giúp cậu vơi đi nỗi lo phần nào.

Một tháng trôi qua, hai tháng trôi qua cậu cũng không thấy mẹ và vợ có mâu thuẫn gì nên cậu rất lấy làm yên tâm. Đúng lúc này cơ quan cậu lại điều cậu đi công tác ở một tỉnh lẻ gần một tháng.

Nhưng một tháng sau, khi cậu quay lại không thấy mẹ đâu nữa. Kỳ lạ cậu hỏi vợ:

“Từ lúc anh về không nhìn thấy mẹ, mẹ đi đâu rồi hả em?”

“Mẹ gần đây bị cảm, vì không muốn lây sang con nên mẹ bảo về quê chữa bệnh, khi nào khỏi mẹ lại lên với vợ chồng mình”, cô vợ thẳng thừng trả lời. Nghe vợ nói vậy cậu cũng không hỏi nhiều nữa.

Sau đợt đó cậu có chuyến công tác gần quê nhà, tiện đường cậu ghé nhà thăm mẹ. Cậu giật mình khi nhìn thấy một người đàn bà gầy gò ốm yếu nằm trên giường với những cơn ho dữ dội. Cậu chạy vào ôm lấy mẹ không ngừng hỏi:

“Mẹ sao thế này? Mẹ bệnh nặng mà sao không nói cho con biết?”

Người chị gái đứng cạnh đó khóc lóc trách cậu:

“Em còn hỏi nữa à? Em về hỏi cô vợ yêu quý của em đi.”

Thì ra những lần cậu đi công tác đó là vợ cậu ở  nhà vì không muốn mẹ cậu sống chung với hai vợ chồng cậu nên khi trời trở lạnh đều không đem  chăn cho mẹ cậu đắp. Mẹ cậu vì không muốn hai vợ chồng cậu vì chuyện nhỏ này mà có xích mích nên đã chịu đựng trở về quê.

Từ ngày đó dù nhớ con, nhớ cháu nhưng mẹ cậu cũng không dám tự ý lên thăm vì sợ cô con dâu không vui, sẽ ảnh hưởng đến cậu và con trai cậu. Mẹ cậu ngày nào cũng khóc vì nhớ con, thương cháu nên đâm ra sinh bệnh.Nghe xong những lời của chị gái cậu tự trách mình, trách sự vô tâm đã ăn mòn vào bản chất con người cậu. Cậu thương mẹ và càng hận chính bản thân mình hơn. Vì sự vô tâm của cậu mà mẹ cậu đã không qua khỏi sau ngày hôm đó.  Cậu khóc trong đau đớn!




Bình luận
Ham Truyện Tranh
Ham Truyện Tranh