Chuyện yêu Thứ 5, 13/08/2015 15:31 GMT+7

Tôi đã cướp “chồng” của chính em gái mình

Bố mẹ tôi bịn rịn ôm chặt Linh – cô em gái bé nhỏ của tôi lần cuối trước khi con bé lên máy bay. Mắt cả nhà đều nhòa đi vì nước mắt. Tôi không dám nhìn thẳng vào em mình vì chỉ có tôi mới hiểu, đâu là nguồn cơn khiến con bé phải xin vào Nam nhận công tác mới.
Click để đọc tiếp

Nhà tôi có hai chị em gái, Linh năm nay mới 23 tuổi, còn tôi hơn Linh ba tuổi. Là chị em nhưng tính cách chúng tôi trái ngược hẳn nhau, Linh rất dịu dàng và thùy mị, còn tôi lại bốc đồng và mải chơi.

Tôi yêu sớm, từ hồi 15 tuổi đã bắt đầu hẹn hò. Tôi cũng không biết giữ mình, đánh mất “cái ngàn vàng” từ khi còn chưa tốt nghiệp cấp ba. Chính vì việc yêu đương bừa bãi như vậy mà tôi đã phải trả giá, tôi có thai khi mới hai mươi tuổi. Đó là một người con trai bằng tuổi tôi, gia đình anh ta sau khi biết chuyện đã “tống” ngay cậu con trai cưng đi du học vì sợ nhà tôi bắt vạ.

Bố mẹ tôi khuyên tôi đi phá thai vì họ sợ đứa con trong bụng sẽ làm ảnh hưởng tới tương lai của tôi. Nhưng tôi đã giữ lại con mình, dù suy nghĩ vẫn chưa chín chắn nhưng bài học lần này tôi thấm thía nhiều. Tôi muốn nuôi con mình trưởng thành và sẽ sống có trách nhiệm hơn. Bố mẹ đã đồng ý với quyết định của tôi.

Cũng sau lần ấy, tôi sống khép mình hơn, tôi nghĩ mình thay đổi nhiều từ sau khi mang thai. Gia đình tôi đã luôn bên cạnh giúp tôi vượt qua quãng thời gian đầy khó khăn ấy. Bố mẹ mua cho chị em tôi một căn hộ trên Hà Nội, vừa là để em gái tôi có chỗ ở khi học đại học, vừa để cho tôi và con sống để tránh ánh nhìn soi mói của mọi người dưới quê.

Em gái tôi học rất giỏi, nó còn được cử đi trao đổi sinh viên với một trường đại học bên Singapore một năm. Sau khi trở về, con bé có người yêu. Đó là một chàng trai hơn con bé năm tuổi, anh ta vừa tốt nghiệp thạc sỹ bên Sing.

Vũ – người yêu của em gái tôi là một chàng trai rất galant và chu đáo. Anh ấy rất chiều em gái tôi, luôn đưa con bé đi làm và hay mua đồ ăn ngon mang đến nhà. Vũ biết hoàn cảnh của mẹ con tôi nên lần nào đến cũng chơi cùng với bé Bi – con trai tôi và phụ giúp tôi.

Tôi bán hàng mỹ phẩm ở nhà nhưng cũng khá bận rộn. Anh ấy còn giúp tôi soạn hàng và thi thoảng giao hàng hộ tôi khi có thời gian. Vũ làm mọi chuyện đều rất tự nhiên và nhiệt tình, tôi còn khen ngợi em gái mình về việc đã chọn được một chàng trai tốt.

Việc Vũ hay giúp đỡ mẹ con tôi đã khiến tôi nảy sinh những tình cảm không nên có với anh. Tôi là một người mẹ đơn thân, từ khi có con đến giờ chưa từng yêu ai. Mặc cảm quá khứ khiến tôi thu mình dù em gái tôi nhiều lần động viên chị hãy tìm một bờ vai để tựa vào.

Chuy?n shock toi-da-cuop-chong-cua-chinh-em-gai-minh-news

Tôi khó khăn mỗi lần đối diện với Linh vì làm chuyện xấu sau lưng em nhưng tôi thấy khó khăn khi nghĩ đến việc dừng lại với Vũ (Ảnh minh họa).

Tôi chỉ cười trừ trước lời khuyên của em, căn bản tôi chưa sẵn sàng. Thế mà không hiểu sao tôi lại rung động mãnh liệt trước người chồng sắp cưới em gái mình. Có lẽ vì tôi quá hiểu Vũ, tôi hiểu người đàn ông ấy tốt đẹp thế nào, tuyệt vời ra sao nhưng người đó lại không thuộc về tôi. Điều đó càng khiến tôi khao khát anh hơn. Tôi còn bảo Vũ hạn chế đến nhà mình, tôi sợ sẽ làm chuyện có lỗi với em gái mình.

Nhưng rồi tôi vẫn không dối được lòng mình khi trái tim tôi gào thét được gặp anh. Tôi đã cố bày ra dáng vẻ quyến rũ và xinh đẹp nhất của mình khi ở bên anh. Những câu chuyện giữa tôi và Vũ luôn đầy ắp tiếng cười. Cuối cùng chúng tôi đã lao vào nhau như một lẽ “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”.

Em gái ngây thơ của tôi không hề biết chuyện này, nó vẫn ngày ngày đi làm, tối về giúp chị. Tôi khó khăn mỗi lần đối diện với Linh vì làm chuyện xấu sau lưng em nhưng tôi thấy khó khăn khi nghĩ đến việc dừng lại với Vũ.

Chúng tôi cứ lén lút yêu đương như thế được mấy tháng thì Vũ bảo sẽ chấm dứt với Linh để đường hoàng đến với tôi. Anh sẽ chăm lo cho tôi và con. Tôi hốt hoảng ngăn anh vì không muốn phá vỡ hạnh phúc của em gái. “Nhưng anh không còn yêu Linh, người anh yêu là em”- Vũ đã dứt khoát nói với tôi như thế. Tôi ngăn anh không được, Vũ đã nói lời chia tay với em gái tôi.

Con bé đã rất đau khổ, nó bị sốt suốt hai ngày trời. Nó xin nghỉ phép ở nhà vì mắt sưng húp vì khóc, không dám đối diện với ai. Tôi chỉ biết nhìn em khóc. Tôi thương em rất nhiều nhưng không dám an ủi em vì tôi là người chị khốn nạn.

Chính tôi đã đẩy em vào bất hạnh ấy. Tôi đã cướp mất hạnh phúc của em. Chỉ một tháng trước đây, nó còn vui vẻ nói với tôi về việc muốn một đám cưới thế nào, sẽ đi trăng mật ở đâu… Giờ tất vả đã vụn vỡ.

Em tôi mất gần hai tháng để trở lại bình thường, tôi và Vũ vẫn giấu kín chuyện của mình. Em đã chủ động xin công ty điều vào chi nhánh ở Sài Gòn. Em không muốn ở đây, nơi này có quá nhiều ký ức khiến em đau khổ. Cả nhà cũng muốn em quên đi quá khứ không vui.

Hôm nay tiễn em ra sân bay, tôi không dám chạy lại ôm em dù con bé cứ níu tay hờn dỗi bảo “Không ôm em à, sau này khó được ôm lắm đấy”. Nhìn em bước vào cửa ra sân bay, tôi âm thầm thở dài. Tôi biết làm gì cho đúng đây khi tình yêu của tôi là tội lỗi, là chà đạp lên hạnh phúc của em mình, cướp đi người chồng sắp cưới của nó, nhưng tôi cũng không muốn mất Vũ? Tôi phải làm sao đây?




Bình luận
Ham Truyện Tranh
Ham Truyện Tranh