Chuyện yêu Chủ nhật, 15/11/2015 14:15 GMT+7

Tôi vội vã bỏ chạy khỏi nhà người yêu ngay khi nhìn thấy em trai anh

 Tôi như chết đi lần nữa khi anh đưa tôi về ra mắt gia đình. Ngay khi vừa nhìn thấy em trai anh, lúc ấy tôi đã ước giá như mình chưa từng quen biết anh.
Click để đọc tiếp

rước khi nhận lời yêu anh, tôi đã có một mối tình đầu đẹp như mơ với anh chàng học cùng khoa. Tình đầu ngây thơ và nhiều vụng dại đã khiến tôi tin tưởng vào những lời đường mật của hắn và trót trao thân cho hắn khi còn quá trẻ. Nhưng khi biết tin tôi có thai, hắn đã không cùng tôi tìm cách giải quyết mà thẳng thừng nói với tôi rằng: “Cô là con gái, ai bảo không biết cách giữ gìn, giờ trách móc ai. Cô tự tìm cách mà giải quyết nó đi”. Đau đớn, nhục nhã và mặc dù thấy vô cùng tội lỗi nhưng tôi vẫn phải đang tâm giết con mình vì khi ấy tôi còn quá trẻ, quá vụng dại. Sau cú sốc đó, tôi ôm nỗi đau sống khép mình lại, không tiếp xúc với bất kì người con trai nào khác nữa mà tập trung vào học hành.

Sau khi ra trường, tôi may mắn được nhận vào làm ở một công ty nước ngoài. Ở đó, tôi đã gặp anh, người tôi yêu bây giờ. Anh quan tâm, giúp đỡ tôi rất nhiều trong công việc. Những ngày đặc biệt, anh luôn dành cho tôi những món quà bất ngờ. Mặc dù rất quý mến anh nhưng vết thương lòng năm xưa khiến tôi mặc cảm khi tiếp xúc với anh. Nhưng tôi càng né tránh, anh càng tìm mọi cách tiếp cận. Anh dành cho tôi tình yêu thương chân thành xuất phát từ trái tim. Anh đã nói với tôi rằng anh không quan tâm tới chuyện quá khứ, cái anh cần là tình yêu của tôi chứ không phải là quá khứ của tôi.

Anh đã dùng hành động của mình để chứng minh cho điều anh nói. Anh yêu tôi một tình yêu hết sức nhẹ nhàng nhưng cũng đủ để khiến trái tim tôi rung động. Tôi đã quyết định gạt bỏ quá khứ để nhận lời yêu anh.

Những tưởng hạnh phúc đã bắt đầu mở cửa đón tôi vào lòng. Vậy mà tôi như chết đi lần nữa khi anh đưa tôi về ra mắt gia đình. Ngay khi vừa nhìn thấy em trai anh, lúc ấy tôi đã ước giá như mình chưa từng quen biết anh.

nha-nguoi-yeu-blogtamsuvn

Ngay khi vừa nhìn thấy em trai anh, lúc ấy tôi đã ước giá như mình chưa từng quen biết anh. (Ảnh minh họa)

Vừa cúi chào bố mẹ anh, khi ngẩng lên, tôi bàng hoàng khi thấy lại khuôn mặt đểu cáng của hắn. Không thể ngờ được rằng, hắn lại chính là em trai ruột của anh. Qua khứ đau buồn ngày nào lại hiện về trước mắt như một thước phim quay chậm. Hắn đã trưởng thành hơn tôi tưởng, thậm chí còn tỏ ra như chưa từng quen biết tôi. Tôi biết mình không thể chịu đựng cú sốc này thêm nữa nên giả bệnh để xin phép bố mẹ anh ra về. Nhìn nét mặt lo lắng của anh và bố mẹ anh, tôi thấy tội lỗi vô cùng vì đã nói dối. Nhưng tôi không đủ can đảm và nghị lực để đối diện với khuôn mặt trơ trẽn kia thêm một lần nào nữa.

Những ngày sau đó tôi tránh gặp mặt anh. Không hiểu sao cứ nhìn nghĩ về anh thì khuôn mặt đểu cáng ấy của em trai anh lại hiện lên ám ảnh tôi. Tôi yêu anh nhiều lắm nhưng cũng hận em trai anh vô cùng. Nếu lấy anh, có nghĩa là hàng ngày tôi sẽ phải đối diện thường xuyên với nỗi đau của quá khứ, làm sao tôi có thể sống yên được đây. Còn nếu chia tay anh thì nó có lẽ là quyết định đáng tiếc nuối nhất cuộc đời của tôi. Tôi bối rối và bế tắc quá. Bây giờ tôi nên làm sao đây?




Bình luận
Ham Truyện Tranh
Ham Truyện Tranh